Những quả bom năng lượng tiêu cực

Có những người có sức mạnh tàn phá tâm hồn ta khủng khiếp như cơn bão đi qua, ta chỉ muốn ở càng xa họ càng tốt, hoặc chui vào hầm trú ẩn. Chỉ cần nhìn thấy họ, ta đã rùng mình. Sắc mặt họ như khiến thế giới quanh ta chỉ còn màu xám. Và khi họ chuẩn bị mở mồm ra nói điều gì đó, ta như muốn bám vào cạnh bàn vì sợ mình không đủ sức đứng vững sau đó.

Ta gọi đó là những người có khả năng toát ra năng lượng tiêu cực.

Vậy thì họ là ai?

Thông thường, họ là những người vô duyên. Nhưng vô duyên có nhiều dạng, vô duyên kiểu hồn nhiên vô hại thì không có gì đáng lo. Vô duyên kiểu nghĩ rằng mình tinh tế thì thực sự đáng quan ngại sâu sắc. Họ chính là người thấy bạn chuẩn bị ăn một món gì đó, sẽ chê món đó bẩn. Thấy bạn mặc món đồ mới sẽ bĩu môi chê hàng lởm. Chẳng bao giờ cái gì của bạn mà họ cho là tốt đẹp. Họ và những gì thuộc về họ luôn là số 1 trên trái đất. Có cảm giác như họ là động vật bậc cao hơn bạn vậy!

Tiếp theo, họ có thể là người hay phán xét. Bất cứ chuyện gì diễn ra trên trái đất đều khiến họ không vừa mắt. Facebook là chỗ để họ thể hiện sự phê phán hoặc thậm chí là trong những cuộc trò chuyện. Phán xét và đánh giá khách quan là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ví dụ: cùng là một bộ phim dở, người biết đánh giá sẽ vẫn nhìn ra được ưu điểm và biết đâu là hạn chế của bộ phim. Người phán xét sẽ chỉ nói những vấn đề như phí tiền, hay con diễn viên trong phim đấy xấu.

Hoặc họ là người hay nói xấu sau lưng người khác. Cũng cần nói rằng nói xấu và nói đúng là hai chuyện khác nhau. Cùng một vấn đề sẽ có nhiều góc nhìn nhưng họ sẽ luôn nhìn thấy điểm xấu xa của người khác và đem đi kể với một số đối tượng không nên kể. Đơn giản nhất là chuyện đồng nghiệp của bạn có sở thích miêu tả về bạn với sếp mặc dù bạn không hiểu để làm gì, hay họ nghĩ họ là chiếc gương chiếu yêu?

Họ thích gây ra những tiếng ồn cỡ cực đại giữa không gian im lặng, nhất là nơi chỉ có bạn và họ. Vâng, có thể người đó là người ở cùng, hoặc thậm chí là chồng sắp cưới của bạn.

Một ai đấy coi bạn là nơi trút cơn tức giận của họ. Chỉ cần nhìn sắc mặt của họ khi quăng những lời nói nặng nề vào mặt bạn là quá đủ để tránh xa trước khi tim mình trùng xuống phí cả một ngày dài.

Tất cả những điều trên, bạn đều có thể tránh. Nhưng sẽ có những ngày lòng bạn trùng xuống, khi người mang năng lượng tiêu cực đến cho bạn lại chính là người bạn tôn thờ, thần tượng hoặc coi là người truyền cảm hứng sống cho mình. Trái đất xung quanh như sụp xuống, bạn sẽ không thể nào thoát khỏi cảm giác tồi tệ trong nhiều giờ đồng hồ mỗi khi nghĩ đến câu nói hoặc hành động của người mà bạn coi là role model. “Sao có thể thế cơ chứ?” – bạn thậm chí chẳng dám tin, không dám đối diện với sự thật phũ phàng và chỉ muốn biến mất.

Điều ấy cũng giống như người dễ làm cho bạn tổn thương nhất, chính là người bạn yêu thương nhất!

Chẳng thà là ai đấy qua đường, bạn sẽ quên đi nhanh chóng. Nhưng vết thương lòng do người mình yêu quý gây ra sẽ nằm lại mãi, như một vết sẹo trên ngực mà không bao giờ muốn ai chạm vào. Thỉnh thoảng ta đứng trầm ngâm trước gương, nhìn lại vết sẹo ấy, vẫn thấy nhói một luồng điện. Chỉ là nỗi buồn sẽ vơi dần theo năm tháng.

Cho đến một ngày, khi bạn dạo bộ dưới tán cây, hoặc ngồi ngẩn ngơ trong quán ăn, tự dưng bạn nhớ lại một câu chuyện cũ buồn cười liên quan đến người nào đó, bạn sẽ thấy thực ra họ cũng dễ thương. Họ có sự hài hước nhất định mà không tìm thấy ở một ai khác. Hoặc họ có những mặt mạnh về tính cách để bạn lưu luyến. Giống như mình mỗi lần đi ăn pizza 4ps, đều cầm cái dĩa lên và nhớ về câu chuyện một “quả bom nguyên tử năng lượng hạt nhân tiêu cực” đòi cầm cái dĩa đó xiên vào mắt mình chỉ vì mình liếc nhìn người bên cạnh. Mình chưa bao giờ thấy ai có hành động nhảm nhí như vậy. Dẫu sao đó cũng là một câu chuyện buồn cười trong hành trang làm người mặc áo chống nhiễm phóng xạ của mình.

Viết đến đây, mình chợt nhận ra đại đa số những người yêu cũ của mình đều là những “quả bom hạt nhân”. Hay có một sự thật phũ phàng hơn: chính mình là lý do để quả bom bên trong họ nổ tung. Nếu bạn chia tay 3 người vì bạn không chịu nổi họ, có thể bạn đúng họ sai. Nếu bạn chia tay 15 người đều vì lý do bạn thấy họ thật tệ, có lẽ bạn cũng cần xem lại bản thân. Có bao giờ bạn nghĩ chính bạn cũng là một quả bom? Ta đâu có biết khi nào ta đang thực hiện chức năng phóng điện vào không khí để lan toả sự tiêu cực cho cộng đồng? Khi nào ta đến vận xui và chỉ có thể giải toả ra xung quanh? Có bao nhiêu người đã từng yêu quý ta và giờ không còn gặp lại ta nữa?

Nhiều khả năng ta cũng là quả bom mà ta không biết. Thứ cần thiết là ai đấy đem đến cho ta một cái gương khi ngày ấy đến. Chúng ta cần được nhìn bản mặt của chính mình trong gương khi đang phóng điện thiếu kiểm soát. Ai cũng có thể là thủ phạm, và ai cũng từng là nạn nhân. Một số thủ phạm không có cơ hội chuộc lại lỗi lầm, chính là những người mặc áo kẻ sọc chụp ảnh chân dung đứng trước vành móng ngựa. Rất có thể họ cũng từng chỉ đơn giản là trải qua một ngày tồi tệ, năng lượng phóng xung quá đà giống cô giáo ở Quảng Bình cho học sinh tát bạn 231 cái.

Còn nếu ta là nạn nhân, chỉ có một giải thoát duy nhất: bật bài hát “Để gió cuốn đi” lên nghe và học thuộc lòng. Hãy coi đó là chú đại bi của cuộc đời bạn. Sau này, bạn sẽ nhận ra ai cũng có nhiều con người bên trong một vỏ bọc. Chuyện ngừng yêu, hoặc ngừng chơi với một ai đó, chỉ là gió thoáng qua trong đời. Cơn gió sẽ ngừng lại vào thời điểm ta biết chấp nhận và sống chung với những mặt xấu nhất của một người mà ta yêu thương nhất thế gian này.

1 Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s